English Vietnamese
CHỌN MÀU CHO WEBSITE

Cập nhật lúc: 01/12/2017 11:03, Số lần đọc: 329 lần

BKer 40 tuổi

Tôi trải qua bao nhiêu ngày thứ Sáu trong đời, nhưng ngày thứ Sáu 27/10/2017 đã in sâu trong tôi như một ký ức không thể phai nhòa. Gặp lại bạn bè cũ, đồng nghiệp cũ, và cả những sinh viên cũ, tất cả họ đều giống tôi, đều tự nhận mình là dân Bách Khoa, là BKers.

Tất cả chúng tôi, khi rời trường Bách Khoa để hòa vào nhịp đời hối hả, dẫu lạ hay thân, chỉ cần dừng lại khẽ hỏi “Ông là dân Bách Khoa à?”, trong ánh mắt nhìn nhau, chắc chắn chúng tôi sẽ rạng ngời niềm tự hào: “Vâng, tôi là dân Bách Khoa”.

Ngã rẽ cuộc đời

Sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn nhưng tôi cảm nhận vẻ hoa lệ của thành phố được gọi là Hòn ngọc Viễn Đông này khi ba tôi chở tôi ra bến Bạch Đằng, nhìn thấy những khách sạn sang trọng như Majestic, những rạp chớp bóng rực rỡ như Rex, Eden. Còn khi về khu xóm nhà tôi ở quận 5 với những con hẻm nhỏ hẹp, quanh co, dài hun hút và những ngôi nhà trệt hoặc một lầu san sát hai bên, Sài Gòn chỉ là nơi trú thân của những con người lam lũ, nhọc nhằn trong cuộc mưu sinh.

Nghĩ về tương lai, đối với tôi, Học viện Quốc gia Kỹ Thuật Phú Thọ hay Y khoa Đại học đường có lẽ mãi là mơ ước. Vì tôi - cậu học sinh lớp 6 khi ấy, còn một chặng đường rất dài mênh mông ở phía trước.

Rồi những năm trung học cũng qua nhanh. Tôi nhớ những sáng Chủ nhật cùng chúng bạn lang thang trên các con phố, dán mắt lên cây cổ thụ để tìm mấy rặng dương xỉ ký sinh mang về nộp cho cô giáo dạy môn Vạn vật; những trưa chúng tôi ngồi ở câu lạc bộ trong trường (bây giờ gọi là căn tin) cùng nhau giải mấy bài hình học không gian; những đêm chúng tôi bị đánh thức bởi tiếng đại bác từ xa vọng về mà trăn trở về số phận, lo lắng về ngày mai...

Tôi bước qua cổng Trường Đại học Bách Khoa TP.HCM lần đầu tiên vào một ngày giữa năm 1977 để nộp hồ sơ thi đại học. Lúc đó là mùa mưa, khí hậu Sài Gòn dịu mát hơn bây giờ. Trường Bách Khoa với hàng chục dãy nhà hai ba tầng được kiến trúc hiện đại cùng vô vàn cây xanh quả thật quá rộng lớn và khác lạ so với ngôi trường trung học mà tôi gắn bó suốt bảy năm. Tôi của ngày ấy vẫn chưa biết rằng đây là nơi tôi sẽ sống và làm việc đến cuối cuộc đời.

Ngày thi đại học cũng đến. Trong phòng thi ở lầu 1 dãy nhà B4 (có hai tầng giống như nhà B11 bây giờ) chỉ có tôi và Tạ Ngọc Tuấn là bạn cùng lớp ở Petrus Ký, còn lại là thí sinh khắp nơi tề tựu về với hy vọng sẽ vượt vũ môn thành công. Ba bài thi viết khối A trôi qua nhanh chóng. Tôi chợt nhận ra 12 năm đèn sách quá dài trong khi cuộc đời mình sẽ rẽ hướng chỉ trong vài giờ thi ngắn ngủi!

Trong thời gian chờ kết quả thi đại học, lệnh gọi nhập ngũ bất ngờ đến với tôi. Tôi tập trung ở phường, sẵn sàng đón đợi những tháng ngày quân trường gian khổ. Nhưng hình như có cái gì đó gọi là số phận: tờ giấy báo trúng tuyển đại học theo đường bưu điện kịp đến nhà tôi vào buổi chiều trước ngày giao quân. Ông phường đội trưởng gặp tôi, nói nhẹ nhàng: “Thôi mày về đi học đi”.

Dò danh sách thí sinh trúng tuyển Đại học Bách Khoa đăng trên báo Tuổi Trẻ lúc đó, cả phòng thi 30 người mà chỉ tôi và Tuấn trúng tuyển. Thi đại học là một cuộc sàng lọc kinh người!

Sinh viên Khoa Cơ Khí khóa 1977 chụp ảnh lưu niệm nhân dịp Trường ĐH Bách Khoa ĐHQG-HCM

đón nhận bằng khen của Thủ tướng Chính phủ và Bộ trưởng Bộ Giáo dục năm 1978.

Tôi thi vào ngành Cơ khí vì hồi nhỏ rất thích chiếc đồng hồ ở nhà với những bánh răng nhỏ xíu chạy chầm chậm mà tôi từng sửa được vài trục trặc vặt vãnh. Nhưng còn một lý do khác lớn hơn: anh ba tôi làm kỹ sư oách quá. Anh tốt nghiệp Học viện Quốc gia Kỹ thuật Phú Thọ khóa 15, năm 1974. Nhìn anh làm việc và ứng xử, mơ ước trở thành kỹ sư cơ khí làm việc ở nhà máy cứ lớn dần trong tôi.

Đời sinh viên

Trường Bách Khoa có lẽ là trường bắt đầu giờ học sớm nhất (6 giờ 30). Những buổi sáng đi xe đạp đến trường thật thích vì đường Tô Hiến Thành vắng tanh, hai bên là tường rào dài của các cơ quan, còn lề đường là những bãi cỏ rậm rạp, chim én bay là là.

Lớp tôi có khá nhiều sinh viên là bộ đội xuất ngũ và cán bộ tu nghiệp. Tuổi tác tuy chênh lệch nhưng anh em vẫn luôn hòa đồng, vui vẻ. Chúng tôi cùng nhau vượt qua 9 học kỳ gian khó với những môn hóc búa như Toán cao cấp. Cuốn Đại số tuyến tính của Ngô Thúc Lanh rất khó nuốt, môn hình học họa hình vô cùng trừu tượng. Còn thi môn Sức bền vật liệu và môn Cơ lý thuyết rụng như sung... Chương trình học của Bách Khoa lâu nay vẫn vậy, luôn đòi hỏi sinh viên nỗ lực hết mình mới có thể “hóa rồng” được.

Việc học ngày ấy không thuận lợi như bây giờ. Không có máy tính, chúng tôi phải tính bằng tay hay dùng thước tính kéo Faber Castell - một dụng cụ phổ biến của dân kỹ thuật mà ngày nay gần như đã “tuyệt chủng”. Vẽ kỹ thuật chỉ nhờ cây bút chì Gilbert, hộp compa Kent và cây thước T. Bản vẽ đồ án Máy cắt kim loại của tôi gần xong, trên đường tới trường tôi chẳng may làm rơi và cuộn bản vẽ bị một chiếc xe cán qua. Thế là phải thức mấy đêm để vẽ lại.

Chúng tôi đi học không chỉ miễn học phí mà còn được cấp tiền (14 đồng, sau lên 18 đồng) hằng tháng, được mua lương thực và nhu yếu phẩm theo chế độ tem phiếu. Đến buổi phát thịt, sân trường đông nghẹt sinh viên, háo hức chờ xe thịt về, mỗi người nhận được khoảng nửa ký, tùy nghi chế biến. Tất cả đều rất vui vẻ, hồn nhiên.

Ngộ nhất là những ngày học ở Hội trường lớn A5. Lúc đó hội trường này làm lõm xuống dạng bậc thang để xếp ghế theo kiểu nhà hát nên thấp hơn mặt đất. Khi mưa lớn, nước tràn vào phần trũng, thầy phải đứng dạy trên sân khấu, còn sinh viên túm tụm ở những chỗ cao ngồi nghe giảng giống hệt đàn gà con đứng ở gò đất nhìn ra biển nước. Lại nhớ, trước Khoa Cơ khí có hàng xoài, chúng tôi thường lấy dép chọi cho quả rụng nên có hôm nhiều đứa phải về nhà chân không vì cả hai chiếc dép đều vướng trên cây mà không cách nào lấy xuống được.

Rồi bốn năm rưỡi đại học cũng qua đi với vô vàn khó khăn của đất nước sau chiến tranh. Chúng tôi tự hào cầm trong tay tấm bằng kỹ sư do Trường Đại học Bách Khoa cấp. Một chân trời mới mở ra với tất cả chúng tôi. Nhưng tôi hiểu rằng cuộc sống đòi hỏi tôi phải tiếp tục nỗ lực học tập và làm việc. Tấm bằng kỹ sư chỉ là chứng nhận ban đầu. Người ta không thể sống mãi bằng những hào quang cũ, những kiến thức xưa.

Những năm Cơ khí

Sau khi tốt nghiệp, thầy phó Khoa Cơ khí mời tôi lên văn phòng và nói khoa muốn giữ tôi lại để làm cán bộ giảng dạy ở Bộ môn Kỹ thuật Cơ sở (nay là Bộ môn Thiết kế máy). Thực ra, tôi thích dạy các môn bên Bộ môn Chế tạo máy hơn vì tôi học chuyên ngành này. Nhưng tôi nghĩ đó là “duyên phận”. Thế là từ năm 1982 tôi gắn bó với bộ môn mãi cho đến hôm nay.

Trong ngần ấy năm ở Bách Khoa, tôi sống với sinh viên, bạn bè và đồng nghiệp như những người thân. Tôi vẫn nhớ hôm thầy Liễm rủ về nhà thầy ăn tất niên, khi đã uống hết rượu thì thầy khóa cửa rào để không ai đi mua rượu được nữa. Nhưng thầy Nguyễn Đàm Tấn vẫn trổ tài khinh công leo cổng rào và rốt cuộc anh em phải uống thêm một chai Rhumvieux Hiệp Hòa. Hay lúc liên hoan tất niên bộ môn ở C1, thầy Trần Thiên Phúc chở tôi xuống tận Nhà Bè, một nơi mênh mông đồng ruộng để mua cua lột về cho cô Phan Thị Bích Nga chế biến. Hôm đó, cả bộ môn “xử lý” đám cua bằng một can 20 lít bia hơi Sài Gòn đúng chuẩn.

Và cả cái hôm tôi chở thầy Phạm Huy Hoàng đi Biên Hòa bằng xe Cub 79 để sửa chữa thiết bị cho nhà máy Gỗ Đồng Nai thì cán phải đinh làm hai thầy trò ngã đau điếng. May mà xa lộ Hà Nội khi đó còn vắng. Hú vía. Rồi một hôm khác ngồi uống bia vỉa hè với thầy Huấn ở trước trường Lê Hồng Phong đường Nguyễn Văn Cừ, chiếc Cub 81 của thầy Huấn cẩn thận dựng kế chỗ ngồi nhưng vẫn bị trộm mất cốp và cục IC, sau đó tôi phải kè đẩy xe thầy về tận quận 4!

I love BKU

BKU là từ viết tắt của “Bách Khoa University”. Một từ thật ngộ nghĩnh, đáng yêu vì nó “nửa Tây nửa ta”.

Dân Bách Khoa như đàn chim tung bay khắp bầu trời đất Việt, trong đó, nhiều người rất thành đạt. Có người là quan chức cấp cao trong chính phủ, có người là lãnh đạo của tập đoàn kinh tế lớn, có người là tiến sĩ, giáo sư, có người vẫn cần mẫn, say sưa công việc kỹ sư của mình ở các nhà máy, công trường, và cũng có người về hưu, an nhàn nhìn dòng đời trôi chảy. Sự thành đạt không đánh giá bằng địa vị xã hội cao thấp, không đánh giá bằng điều kiện kinh tế giàu nghèo; mà sự thành đạt được đánh giá bằng những tri thức thẩm thấu từ lúc theo học Bách Khoa và áp dụng vào công việc. Sự thành đạt được đánh giá từ tinh thần và khí chất Bách Khoa đã mang ra phụng sự xã hội.

Trong ngày hội của Bách Khoa hôm ấy, bạn có nhận ra những bạn bè xưa không? Bạn có cảm nhận trong huyết quản mình có sự khác biệt so với mọi ngày không? Tôi chắc chắn là có. Vì đó là dòng máu Bách Khoa đang tuần hoàn trong con người bạn.

Từ là là sinh viên rồi trở thành cán bộ giảng của khoa Cơ khí, tôi tự nhận mình là một BKer 40 tuổi. Tôi đã sống và làm việc với những tình cảm chân tình của bạn bè, đồng nghiệp, sinh viên. Vẫn biết đạt được ước mơ là nỗ lực của cả đời người. Nhưng cảm ơn Bách Khoa đã cho tôi đôi cánh thiên thần để bay đến tận cùng mơ ước đó. Và cho đến mai sau, tôi vẫn gìn giữ những tình cảm này như một tài sản vô giá của riêng tôi.

Phan Tấn Tùng (khoa Cơ khí)

Các tin khác:

HÌNH ẢNH SỰ KIỆN
  • Ký kết thỏa thuận với Khoa KTXD - NTU
  • Sinh viên ĐH Bách Khoa nhận HB Lương Văn Can
  • Ngày Hội "Sách cũ tri thức mới" tại CS Dĩ An - Bình Dương
  • ĐH Bách Khoa làm lễ Chào cờ đầu năm học mới
  • Lễ khai giảng năm học mới 2018 - 2019
  • ĐH Bách Khoa đón gần 5000 tân sinh viên nhập học
  • Lễ kết nạp Đảng viên cho SV Bách Khoa tại Đảo Thổ Chu
  • Lễ công bố QĐ Bổ nhiệm Phó Hiệu trưởng
  • Lễ hội mừng công Chiến dịch Mùa hè Xanh 2018
  • Khai mạc ngày Hội Tư vấn - Xét tuyển 2018
  • Nâng cao cơ hội việc làm tại Nhật Bản cho SV Bách Khoa
LƯỢT TRUY CẬP

© Bản quyền 2011. Đại học Bách Khoa Thành Phố Hồ Chí Minh

Email: hcmut.net@hcmut.edu.vn

top